91- Hang Bong Street - Hanoi-Vietnam
Tel/Fax: (84-4) 9 38 04 01
Mobile phone: 0912 107 987
Email: info@trantuanstudio.com
Website:
www.trantuanstudio.com
   
v

TRẦN TUẤN - "TÔI THUỘC LOẠI PHIÊU DU"
Có một cảm giác cô đơn đến rợn ngợp khi đứng trong phòng triển lãm tranh của họa sĩ Trần Tuấn (triển lãm mang tên “Chiều đỏ” đang diễn ra tại Bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam), cho dù không gian chủ đạo của phòng tranh là một không gian đỏ. Họa sĩ Trần Tuấn sinh năm 1961, 15 tuổi thi đỗ hệ Trung cấp khoa Hội họa trường Đại học Mỹ thuật Hà Nội. Sau đó đến 1985, anh học tiếp hệ Đại học, khoa Sơn mài, tốt nghiệp năm 1990. Năm 1985, bức tranh vẽ theo phong cách Cực thực: một cậu bé chăn trâu đứng giữa một cánh đồng đã gặt, quần áo cũ kỹ, bên cạnh là con nghé tơ, cả hai mở to đôi mắt trong veo như một câu hỏi… của anh đã bị loại ra khỏi triển lãm Mỹ thuật toàn quốc. Đầu những năm 1990, anh đã từng là “niềm hy vọng” trong con mắt một số nhà phê bình Mỹ thuật khi anh cùng với Nguyễn Quốc Hội, Đinh Quân, Phạm Ngọc Minh, Trần Quang Huy lập nên nhóm “Năm gương mặt mới”. “Chiều đỏ” là triển lãm cá nhân lần thứ 4 của anh.

P.V: Tôi thật không hiểu vì sao con người ở trong những bức tranh của anh lại nhỏ nhoi đến thế?

T.T: Mỗi người có thể có ý thức hoặc không nhưng đều có triết lý sống của riêng mình. Cái nhìn của cá nhân tôi với thế giới là như thế. Con người sống phải trải qua mọi thời điểm khác nhau, phải cạnh tranh để sinh tồn. Dù có là ai thì cũng là con người, đều phải chịu vòng Sinh, Lão, Bệnh, Tử. Có thể tinh thần con người lớn lao, nhưng con người vẫn rất nhỏ bé so với Vũ trụ. Nếu nhận thức được chân lý ấy, sự nhỏ nhoi và hữu hạn ấy của đời người thì người ta sẽ sống tốt hơn, khó làm điều ác được.

P.V: Vâng, cực kỳ nhỏ nhoi trên nền đỏ chói chang, những hình phụ nữ khỏa thân của anh không phải là những hình hài tả thực trần trụi mà nói như Nhà phê bình Mỹ thuật Nguyễn Quân, những hình người phụ nữ nhòe mờ ấy là “một trạng thái của tâm thần”?

T.T: Chúng ta đều chứa đựng cách sống,tư tưởng của tinh thần Á đông như một điều không tránh khỏi. Sự rỗng không, vô thường là nền tảng không gian trong những bức tranh của tôi. Có mà không, không mà có. Không gian đỏ của tôi có sự ảnh hưởng khó tránh được của phong cách hậu Ấn tượng của cả một thế hệ Mỹ thuật, nhưng đã thoát ra được để có một không gian gần gũi với tinh thần Việt. Nhiều người nhận xét tôi vẽ sơn dầu rất gần với sơn mài truyền thống.

P.V: 15 tuổi bước chân vào hội họa, kể từ những bức tranh tả thực của thời kỳ đầu tiên, đến “Chiều đỏ” lần này, anh là người đã thay đổi nhiều phong cách sáng tác?

T.T: Trong lịch sử hội họa Việt Nam, nhiều họa sĩ tìm được một hướng đi rồi cứ thế phát triển. Tôi thì lại thuộc loại phiêu du, luôn luôn tìm tòi. Dường như cứ độ hai năm, tôi lại đổi một lần. Từ vô hình đến hữu hình, từ Trừu tượng đến Hiện thực… Cho dù loạt tranh ấy đang bán chạy tôi cũng không vẽ trở lại như thế nữa. Và cho đến giờ tôi cũng không biết mình đã dừng lại chưa hay vẫn còn thay đổi nữa?

P.V: Nhưng có vẻ sự thay đổi của anh không thích hợp với thị trường. Thực tế có nhiều họa sĩ đã rất giàu có khi phong cách của họ bắt được nhịp với thị hiếu và họ chỉ việc khai thác tối đa một dạng tranh ấy mà thu bội tiền?

T.T: Tôi lặng lẽ tìm tòi và không quan tâm đến thị trường. Suốt thời bao cấp, tôi đã là một họa sĩ tự do “không sổ gạo”. Cuộc sống cực kỳ khó khăn. Từ khoảng 10 năm nay, tôi sống được nhờ may mắn có một số nhà sưu tập Châu Âu hàng năm vẫn sang mua tranh của tôi.

P.V: Rất dễ nhận thấy trong những bức tranh phong cảnh của anh lần này trời nước mênh mông, bầu trời trước cơn dông vần vũ hay một con đê, một triền sông… không có hơi thở của đời sống đô thị?

T.T: Tôi sinh ra ở phố Tam Bạc-Hải Phòng. Tôi yêu thành phố nhưng lại luôn vẽ về nông thôn, vẽ những phong cảnh thật hoang vắng vì tôi là một người thích yên tĩnh và lặng lẽ.

P.V: Vậy thì điều gì là cảm hứng cho những sáng tác của anh?

T.T: Thiên nhiên. Ánh sáng và không gian vào những thời khắc mong manh nhất.

Hà Nội tháng 10/2006

Phóng viên báo Đại đoàn kết.

Cẩm Thúy.

Gửi cho bạn bè In bản tin 
GO BACK